“Ai rảnh mà hầu… Ưm” Tần Lộ Lộ không hề ngần ngại mở miệng, và cơm vào miệng. Ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nhăn nhó của ông ta thì thấy vui lắm vì ông ta nhăn nhó vì mỗi câu nói của cô. Đột nhiên Tần Lộ Lộ nghĩ tới số mệnh của mình đã tận, chẳng thèm sợ hãi. Còn Triệu Thanh Quân lại có vẻ mệt mỏi như thể trần đời chưa từng có mấy ai nhìn thấy. Coi như cô đã sáng tạo ra kỳ tích thế giới mới, chết cũng không lỗ Cô vừa lòng nhe...