Trước mặt ông ta là một cái hố lớn, hỗn độn xen lẫn những bông hoa rơi rụng. Tất cả đều bị ông ta nhổ tận gốc rễ. Triệu Thanh Lương nhìn cảnh tượng do chính tay mình tạo ra, như thể biết mình đã làm gì. Ông ta ném chiếc xẻng đi và nhặt một cánh hoa nát bấy. Đã ba mươi năm rồi, cô ấy vẫn ở đây, cô ấy ổn chứ? Nghĩ đến giấc mơ đó, khung cảnh ba mươi năm trước, giọng nói và nụ cười của cô ấy làm trái tim Triệu Thanh Lương như...