Thầm Thương Vợ Bạn
Kubu
Chương 6: Chà, đúng là đồ của nam chính có khác, lão Việt này chẳng những to lớn mà còn đầy sức sống!
“Không, tất nhiên là không phải rồi.”
Việt Ngôn Quy vô tình lướt mắt qua thì thấy thân hình quyến rũ của Kiều Anh Đào trong chiếc váy hai dây.
Dù chỉ là lướt qua rất nhanh, hắn đã vội vàng dời mắt đi.
Nhưng giữa làn da trắng ngần lấp ló trên khuôn ngực đầy đặn, một khe ngực sâu hun hút thấp thoáng, nhấp nhô đầy kích thích, lúc ẩn lúc hiện. Nó căng tràn, mỡ màng, suýt chút nữa bật ra khỏi lớp nội y ren màu vàng nhạt…
Hắn không muốn ở lại thêm nữa, bèn kéo tay Kiều Anh Đào ra rồi vội vàng đứng dậy bỏ đi: “Anh, anh có việc rồi, em cứ tự nhiên nhé.”
“Đến nước này rồi, anh còn không tin em sao? Anh chính là anh Ngôn Quy của em mà!” Cô vươn tay túm chặt lấy cạp quần của hắn, rồi trượt xuống xoa vào bụng dưới rắn chắc, đầy sức lực của hắn: “Anh không nhớ em, nhưng em không tin “nó” cũng sẽ không quên em đâu…”
Bàn tay nhỏ mềm mại của cô men theo rừng cây rậm rạp, một đường xuống phía dưới tìm kiếm.
Cảm nhận được con quái vật khổng lồ đột nhiên trỗi dậy trong tay, lớn đến kinh ngạc, vẫn tiếp tục cương cứng, sưng to, co giật, nảy lên từng đợt, Kiều Anh Đào không kìm được kêu lên một tiếng kinh ngạc trong lòng: “Ái chà! Mình thật sự không giữ nổi… đúng là đồ của nam chính có khác, lão Việt này chẳng những to lớn mà còn đầy sức sống!”
Lòng bàn tay hơi lạnh đột ngột chạm vào hạ thân nóng bỏng đang cương cứng của hắn, Việt Ngôn Quy giật thót cả người.
Cô nhẹ nhàng xoa nắn, ai ngờ cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của cô đã bị hắn tóm chặt lấy.
Thứ dưới thân hắn vốn đã cương cứng từ lâu, cô lại nhẹ nhàng xoa nắn một cái, quả thực giống như một gáo nước hất vào chảo dầu đang sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút, lập tức nổ tung tóe…
Lúc này lưng hắn đã ướt đẫm hơn một nửa, toàn thân khí huyết sôi trào, bụng dưới nóng như lửa đốt. Hắn giật tay Kiều Anh Đào đang quấy phá ra, xắn tay áo lên, lộ rõ gân xanh nổi chằng chịt trên cánh tay: “Em! Em có biết mình đang làm gì không?”
“Anh Ngôn Quy, anh làm gì thế? Đau quá, người ta đau quá, cổ tay sắp đứt ra rồi đây này! Đau lắm, thật sự sắp đứt rồi!” Cặp lông mày xinh đẹp của cô nhăn nhó vì đau, đôi mắt đào hoa ướt lệ long lanh như hồ nước xanh biếc: “Anh hung dữ thế, lớn tiếng thế làm gì? Từ trước đến nay anh chưa bao giờ đối xử với em như vậy, sẽ không quát mắng em, càng không bao giờ lớn tiếng với em đâu! Anh Ngôn Quy, anh thay đổi rồi, bây giờ anh thật sự ghét em như vậy sao?”
Cô không kìm được giơ ngón cái khen ngợi màn trình diễn tinh xảo của chính mình trong lòng.
Anh Ngôn Quy tất nhiên chẳng thay đổi chút nào, từ trước cũng đã như vậy, cô dễ dàng có thể khiến hắn tức đến bốc khói trên đầu.
Đừng nhìn ngày thường hắn có vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh, khi tức giận hắn vẫn luôn hung dữ như thế, vẫn luôn nói chuyện lớn tiếng như vậy. Còn cô thì thường sẽ khinh thường “hừ” một tiếng, lè lưỡi trêu chọc: “Lêu lêu lêu, có giỏi thì đánh nhau đi!”
Việt Ngôn Quy thấy Kiều Anh Đào lớn tiếng kêu đau.
Hắn nới lỏng tay ra, mới phát hiện trên cổ tay trắng ngần của cô quả nhiên có hai vết đỏ.
Hắn mím môi, nói xin lỗi: “Xin lỗi em, vậy anh buông tay ra đây. Mong Kiều đại tiểu thư tự trọng.”
Kiều Anh Đào ngoan ngoãn gật đầu, ngay khi hắn buông tay, cô lập tức dùng cả hai tay tụt mạnh chiếc quần thun cạp chun của hắn xuống: “Anh Ngôn Quy, tự anh xem đi, nó cương cứng cả rồi, nó nhớ em đấy chứ! Chỉ có anh là cái kẻ xấu vô tình vô nghĩa, quên sạch em mất rồi.”
0 bình luận