Thầm Thương Vợ Bạn
Kubu
Chương 8
Nhưng hiện tại thấy Việt Ngôn Quy, một người đàn ông trưởng thành mà phản ứng còn lớn hơn cô, mặc quần nhanh như vậy, chạy trốn cũng nhanh như vậy, còn ngốc nghếch đâm sầm vào cửa, cô lại trở nên cực kỳ bình tĩnh. “Tiểu bá vương như mình, xem ra cũng rất có tiềm năng làm nữ lưu manh cơ đấy! Tiền đồ sáng láng ghê!”
“Ối, đau không đó?” Kiều Anh Đào nhìn thôi cũng thấy đau, cô gọi với theo hắn: “Việt Ngôn Quy, anh từ từ đã…”
Lời cô còn chưa nói xong, liền thấy bóng dáng cao ráo, thanh thoát kia nhanh chóng biến mất ở cửa.
Kiều Anh Đào một tay chống cằm, khẽ nở nụ cười.
Ha ha ha ha ha ha ha, Việt Ngôn Quy hắn cũng có ngày này!
Việt Ngôn Quy từ nhỏ đến lớn luôn điềm đạm, vững vàng, chẳng để gì vào mắt, cứ như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Vậy mà hắn lại có ngày phải chạy trối chết chật vật đến thế, bị cô đùa giỡn xoay như chong chóng. Chạy nhanh như vậy làm gì cơ chứ? Làm cứ như thể cô muốn làm càn giữa ban ngày vậy, kể cả có muốn, cũng phải đợi đến tối chứ…
Đây vẫn là lần đầu tiên Kiều Anh Đào thật lòng bật cười kể từ khi nghe tin Việt Ngôn Quy mất tích.
Cô thừa nhận mấy ngày nay mình mải mê chơi game thực tế ảo, là vì không muốn đối mặt với hiện thực. Cô sợ rằng nếu giấc mơ là giả, nếu Việt Ngôn Quy thật sự sống chết không rõ thì phải làm sao đây.
Khi cô nghe bác gái Việt nói muốn Việt Ngôn Thăng đưa cô đi giải khuây, cuối cùng lòng cô cũng nhẹ nhõm đi một nửa, mới thảnh thơi nửa thật nửa đùa nói ra những lời này. May mà giấc mơ là thật, may mà hôm nay cuối cùng cô cũng gặp được Việt Ngôn Quy bình yên vô sự.
Cô nhớ mang máng rằng trong mơ, nữ chính ngây thơ rất biết điều, nhặt được nam chính, sau đó để người nhà đồng ý cho hắn ở lại, cô đã nói dối hắn là bạn trai mới của mình.
Sau đó khi nhóm nữ phụ gặp lại nam chính, nữ chính lập tức thừa nhận là mình nhặt hắn ở bờ biển, muốn đưa nam chính cùng nữ phụ về nhà cùng. Ngược lại, nam chính đã dần có cảm tình với nữ chính lại không muốn rời đi, không muốn từ bỏ thân phận bạn trai giả là Chu Tiểu Ngư.
Nhưng hiện tại tại sao Lâm Lai Hề lại không chịu thừa nhận Chu Tiểu Ngư chính là Việt Ngôn Quy chứ? Lời nói dối chắp vá như vậy rất dễ dàng bị vạch trần, chỉ có Việt Ngôn Thăng, kẻ một lòng yêu thầm nữ phụ, lúc nào cũng muốn thay thế anh họ để chiếm lấy vị trí, ngu ngốc mới tin chứ. Hay là cảnh trong mơ đã cách quá xa, cô nhớ nhầm rồi chăng?
Kiều Anh Đào không nghĩ ra thì thôi không nghĩ nữa. Tâm tình tốt lắm, cô nằm trở lại, nhìn chằm chằm tấm rèm thêu hoa màu xanh biếc nhạt trên đầu, ngẩn người một lát.
Cô lại đánh giá xung quanh cách bày trí mang hơi hướng cổ điển trong phòng. Chẳng qua là ở góc tường bày một cái bình phong lớn, rồi kê thêm một cái bàn bát tiên, trên bàn đặt vài chậu cây cảnh, nào là hoa, là cỏ, là trúc để làm cảnh. Vậy mà đây lại là phòng thượng hạng số một giá hai ngàn tám một ngày sao?
Treo biển hiệu giả cổ, biến cái nhà trọ nhỏ này thành một khách sạn lớn độc đáo. Chắc chắn người cô tham tiền cũng không thể nghĩ ra được chiêu kiếm tiền hay ho như vậy. Nhất định là cái lão họ Việt cáo già bụng dạ hiểm độc kia nghĩ ra rồi. Đến mất trí nhớ rồi cũng không thay đổi bản tính tư bản hám tiền này nhỉ…
Vào đêm, gió rít gào, sấm chớp đan xen.
Kiều Anh Đào uống hai ly rượu trái cây cô làm, lấy thêm dũng khí.
“Anh Ngôn Quy, không mời em vào ngồi chơi sao?” Cô rất thuận lợi gõ cửa phòng Việt Ngôn Quy. Đây chính là thông tin cô hỏi được từ một anh nhân viên khách sạn với một ngàn tiền boa đấy.
Anh nhân viên điển trai này tựa hồ chính là nam phụ số ba, số bốn trong truyện. Cậu thiếu gia nhà giàu đời thứ hai trên đảo cá, bạn thanh mai trúc mã của nữ chính, lại chịu khó đến cái nhà trọ nhỏ này làm việc. Tất nhiên là vì thầm yêu nữ chính nhiều năm, hỏi chỗ ở của Việt Ngôn Quy thì chắc chắn không sai rồi…
Thanh mai trúc mã từ xưa đến nay đều không thể đấu lại “thần binh trời giáng”. Cô là vậy, mà anh nhân viên này cũng thế.
Kiều Anh Đào nghiêng đầu làm vẻ đáng yêu, cúi người chui qua cánh tay đang mở cửa của Việt Ngôn Quy để lọt vào. Nhìn hắn đang ở cái phòng để đồ nhỏ xíu này, cô liếc mắt một cái là nhìn thấy hết.
Trừ những món đồ lộn xộn chất đống.
Chỉ có một chiếc giường nhỏ, một cái bàn gỗ và hai chiếc ghế tròn.
Thêm vào đó, sát tường có một chiếc tủ quần áo lớn cũ kỹ. Trong phòng còn thoang thoảng vương mùi ẩm mốc.
Cô ngạc nhiên hỏi: “Mấy ngày nay anh lại ở trong căn phòng như vậy sao? Cậu thiếu gia họ Việt kiêu căng, thanh quý lại có thói ở sạch như anh, nửa tháng nay lại ở nơi đơn sơ như thế ư?”
Việt Ngôn Quy cũng tỏ vẻ kinh ngạc: “Trời tối thế này rồi, Kiều đại tiểu thư, sao em lại đến đây? Chỗ anh vừa rách vừa cũ, không hợp để em ở đâu…”
Kiều Anh Đào lặng lẽ giúp hắn đóng cửa phòng lại. Đêm khuya thanh vắng thế này, cô đến đây để làm gì chứ? Tất nhiên là đến ngủ cùng tổng giám đốc họ Việt bị mất trí nhớ rồi…
0 bình luận